“Giáo dục tại Úc đang có chiều hướng đi xuống, nhưng nhiều người lại không thừa nhận vấn đề”

“Giáo dục tại Úc đang có chiều hướng đi xuống, nhưng nhiều người lại không thừa nhận vấn đề”

Dưới đây là ý kiến của ông Ross Gittins, biên tập viên kinh tế của tờ Sydney Morning Herrald về vấn đề giáo dục tại Úc.

Dưới đây là ý kiến của ông Ross Gittins, biên tập viên kinh tế của tờ Sydney Morning Herrald về vấn đề giáo dục tại Úc.

Giữa mọi sự không chắc chắn, có một sự thật chúng ta có thể bám víu vào: càng làm tăng vốn tự nhiên và nguồn nhân lực , vị trí chúng ta có thể đạt được sẽ càng tốt hơn.

Thật không may, thấy được ý nghĩa của điều này dễ dàng hơn nhiều so với việc đảm bảo rằng nó có thể xảy ra.

Bà Maurie Mulheron thuộc Liên đoàn Giáo viên NSW cho biết, các công ty tư nhân đang có ảnh hưởng không chính đáng đến chính sách giáo dục công.

Một mặt, Chính phủ nói rằng hiệu quả của giáo dục trường học có thể được cải thiện mà không phải chi thêm một đồng nào.

Mặt khác, một bộ phận giáo viên cho rằng không có vấn đề gì khi người nộp thuế phải đóng thêm nhiều tiền hơn.

Số tiền đó được sử dụng như thế nào? Đó là do giáo viên và các cơ quan giáo dục quyết định. Nhu cầu cải thiện hiệu suất các trường học của chúng ta và những lợi ích kinh tế và xã hội quan trọng mà chúng ta phải làm bằng cách cải thiện hiệu suất của mình đã không được để mắt tới.

Quy mô của những lợi ích này có thể được chứng minh bằng cách sử dụng Chỉ số Fairfax-Lateral Economics về mức độ thịnh vượng của Úc, do Tiến sĩ Nicholas Gruen biên soạn và xuất bản mỗi quý.

Chỉ số này vượt qua những hạn chế của GDP như một thước đo của tiến bộ kinh tế bằng cách bắt đầu với sự sửa đổi thích hợp nhất của GDP - thu nhập thực tế ròng quốc gia - và thêm vào đó ước lượng giá trị vốn con người, vốn tự nhiên, các ảnh hưởng của bất bình đẳng trong phân phối, môi trường, sức khỏe và sự hài lòng liên quan đến việc làm.

Phương pháp đo lường vốn con người có tính đến những rủi ro thời thơ ấu, thành tích học tập, giáo dục đại học, đổi mới và sự suy giảm kỹ năng do thất nghiệp lâu dài.

Chỉ số được sử dụng để đánh giá tiến bộ của chúng ta trong giáo dục phổ thông là sự thay đổi điểm số từ việc kiểm tra thường xuyên khả năng đọc của những học sinh 15 tuổi theo Chương trình Đánh giá Học sinh viên của OECD.

Điểm số đọc của học sinh Úc đã giảm gần như liên tục kể từ năm 2000, từ 528 xuống 503, tương đương với 4.7%. So sánh với Canada, điểm số của nước này đã chỉ giảm nhẹ trong giai đoạn này, từ 534 xuống 527.

Các ước tính của chỉ số cho thấy, chúng ta chỉ có thể nâng điểm lên mức của Canada, và điều này sẽ làm tăng giá trị vốn con người của chúng tôi thêm gần 17 tỷ đô một năm.

Con số này tương đương với khoảng 1% GDP - nhiều hơn mức cam kết của hầu hết các cải cách kinh tế được đề xuất khác, bao gồm cắt giảm thuế doanh nghiệp.

Kết quả học tập của con em chúng ta trong mỗi lĩnh vực được đo lường trong bài kiểm tra PISA - đọc, toán học và khoa học - đang xấu đi, mặc dù ở các mức độ khác nhau. Kết quả bài kiểm tra NAPLAN cũng không khá hơn.

Đây là lý do tại sao giảng dạy là một vấn đề quá quan trọng đối với giáo viên. Tôi tin rằng một số giáo viên - thiểu số - đã không chịu thừa nhận rằng có vấn đề, và tự nói với bản thân rằng, nếu có vấn đề, đó là lỗi của tất cả mọi người.

Nỗ lực của bà Julia Gillard bằng cách sử dụng phép đo lường (thông qua NAPLAN) và công bố về thành tích học tập của học sinh và trường học (thông qua trang web My School) để nâng cao tiêu chuẩn bằng cách thúc đẩy cạnh tranh giữa các trường học là sai lầm và đã thất bại.

Nó sẽ không được đo lường (vì lỗi có thể xảy ra với mọi hình thức đo lường mà con người đã thử) và, trong phạm vi mà thông tin hiệu suất tồn tại, nó phải giữ bí mật cho người trong cuộc, bởi vì người ngoài sẽ thiếu chuyên môn để giải thích chính xác.

Việt Tùng - Báo Úc (Theo SMH)

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất